Cây Cầu Treo Dưới Trăng Tròn Đêm đó, trăng tròn vành vạnh, sáng như ban ngày, rọi xuống cây cầu treo cũ kỹ bắc ngang qua con suối sâu hun hút. Người làng này ai cũng biết, vào đêm trăng tròn, không được bén mảng tới cây cầu đó. Nam, một thanh niên cứng cỏi, không tin vào mấy lời đồn ma quỷ. Đêm nay, sau khi nhậu xong với đám bạn ở làng bên, cậu quyết định đi tắt qua cây cầu để về nhà cho nhanh, mặc cho lời can ngăn của mọi người. Gió đêm rít lên từng hồi lạnh lẽo. Dưới ánh trăng bạc, cây cầu treo đung đưa kẽo kẹt. Nam bước những bước chân vững chãi lên ván cầu. Đi được nửa đường, cậu bỗng thấy lạnh sống lưng. Một cảm giác bị theo dõi mãnh liệt. Cậu quay đầu lại, không thấy ai. Chỉ có bóng mình đổ dài trên nền ván gỗ. Cậu tặc lưỡi, cho là do hơi men và gió lạnh, rồi bước tiếp. Nhưng rồi, một âm thanh kỳ lạ vang lên. Không phải tiếng gió rít, mà là tiếng ai đó đang hát ru khe khẽ. Giọng hát the thé, lạnh lẽo, nghe như vọng lên từ dưới vực sâu. Nam dừng lại, tim đập thình thịch. Cậu nhìn xuống dưới. Nước suối chảy xiết, phản chiếu ánh trăng loang loáng, không thấy gì bất thường. Cậu ngước nhìn lên bầu trời, trăng vẫn tròn và sáng vằng vặc. Giọng hát ngày càng rõ, càng gần. Nó không còn ở dưới vực nữa, mà hình như... ngay sau lưng cậu! Nam từ từ quay lại. Dưới ánh trăng, một bóng người phụ nữ lơ lửng giữa không trung, mái tóc đen dài che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt trắng dã, không có con ngươi, đang nhìn chằm chằm vào Nam. Bà ta mặc một chiếc áo dài màu trắng đã ngả màu cháo lòng, ướt sũng nước, và cái bụng thì to lùm lùm như người có mang. Nam rụng rời tay chân. Cậu muốn hét lên nhưng không thể. Cậu muốn chạy nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống ván cầu. Bóng ma từ từ đưa bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt ra. Cùng lúc đó, giọng hát ru dừng bặt, thay vào đó là tiếng khóc oa oa của một đứa trẻ vang vọng khắp không gian. Bóng ma mở miệng, một nụ cười rợn người hiện ra trên khuôn mặt trắng bệch. Bà ta nói bằng giọng thì thào, khô khốc: "Trả con lại cho ta..." Đó là những gì người ta nghe thấy được trước khi Nam ngã xuống từ cây cầu treo đêm hôm đó. Sáng hôm sau, người làng tìm thấy xác cậu trôi dạt dưới hạ nguồn, khuôn mặt vẫn còn giữ nguyên biểu cảm kinh hoàng tột độ. Từ đó, không ai dám bén mảng đến cây cầu đó vào bất cứ đêm nào, dù là trăng tròn hay không. Họ nói, vào những đêm trăng tròn, vẫn nghe thấy tiếng hát ru ai oán và tiếng khóc trẻ con văng vẳng bên cây cầu.
Cây Cầu Treo Dưới Trăng Tròn
Đêm đó, trăng tròn vành vạnh, sáng như ban ngày, rọi xuống cây cầu treo cũ kỹ bắc ngang qua con suối sâu hun hút. Người làng này ai cũng biết, vào đêm trăng tròn, không được bén mảng tới cây cầu đó.
Nam, một thanh niên cứng cỏi, không tin vào mấy lời đồn ma quỷ. Đêm nay, sau khi nhậu xong với đám bạn ở làng bên, cậu quyết định đi tắt qua cây cầu để về nhà cho nhanh, mặc cho lời can ngăn của mọi người.
Gió đêm rít lên từng hồi lạnh lẽo. Dưới ánh trăng bạc, cây cầu treo đung đưa kẽo kẹt. Nam bước những bước chân vững chãi lên ván cầu. Đi được nửa đường, cậu bỗng thấy lạnh sống lưng. Một cảm giác bị theo dõi mãnh liệt.
Cậu quay đầu lại, không thấy ai. Chỉ có bóng mình đổ dài trên nền ván gỗ. Cậu tặc lưỡi, cho là do hơi men và gió lạnh, rồi bước tiếp.
Nhưng rồi, một âm thanh kỳ lạ vang lên. Không phải tiếng gió rít, mà là tiếng ai đó đang hát ru khe khẽ. Giọng hát the thé, lạnh lẽo, nghe như vọng lên từ dưới vực sâu.
Nam dừng lại, tim đập thình thịch. Cậu nhìn xuống dưới. Nước suối chảy xiết, phản chiếu ánh trăng loang loáng, không thấy gì bất thường. Cậu ngước nhìn lên bầu trời, trăng vẫn tròn và sáng vằng vặc.
Giọng hát ngày càng rõ, càng gần. Nó không còn ở dưới vực nữa, mà hình như... ngay sau lưng cậu!
Nam từ từ quay lại.
Dưới ánh trăng, một bóng người phụ nữ lơ lửng giữa không trung, mái tóc đen dài che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt trắng dã, không có con ngươi, đang nhìn chằm chằm vào Nam. Bà ta mặc một chiếc áo dài màu trắng đã ngả màu cháo lòng, ướt sũng nước, và cái bụng thì to lùm lùm như người có mang.
Nam rụng rời tay chân. Cậu muốn hét lên nhưng không thể. Cậu muốn chạy nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống ván cầu.
Bóng ma từ từ đưa bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt ra. Cùng lúc đó, giọng hát ru dừng bặt, thay vào đó là tiếng khóc oa oa của một đứa trẻ vang vọng khắp không gian.
Bóng ma mở miệng, một nụ cười rợn người hiện ra trên khuôn mặt trắng bệch. Bà ta nói bằng giọng thì thào, khô khốc:
"Trả con lại cho ta..."
Đó là những gì người ta nghe thấy được trước khi Nam ngã xuống từ cây cầu treo đêm hôm đó. Sáng hôm sau, người làng tìm thấy xác cậu trôi dạt dưới hạ nguồn, khuôn mặt vẫn còn giữ nguyên biểu cảm kinh hoàng tột độ.
Từ đó, không ai dám bén mảng đến cây cầu đó vào bất cứ đêm nào, dù là trăng tròn hay không. Họ nói, vào những đêm trăng tròn, vẫn nghe thấy tiếng hát ru ai oán và tiếng khóc trẻ con văng vẳng bên cây cầu.