Người đã khác lạ...(bài này cho bạn hàng xóm)
Người đã khác lạ từ một ngày rất nhỏ
Khi hai nhà mới đến giữa xóm quen
Ngày ấy ta còn cười rất nhiều
Chạy qua chạy lại, chẳng hề nghĩ xa thêm.
Từng buổi chiều gọi nhau đi chơi
Con đường đất nhỏ cũng hóa vui tươi
Nhà này nhà kia, tiếng cười nối tiếp
Tưởng như tình bạn sẽ chẳng rời rơi.
Rồi thời gian trôi qua lặng lẽ
Một người bắt đầu bước khác lối quen
Không còn sang nhà mình như trước
Chỉ chạy ngang qua… rồi đến nơi bên.
Có những ngày ta cùng làm việc
Cùng đứng cạnh nhau dưới nắng sân trường
Nhưng khoảng cách lại dần rõ rệt
Dù đứng rất gần… vẫn thấy vấn vương.
Một hôm có người sang chơi bất chợt
Không gian bỗng dưng đổi khác đi nhiều
Mình đứng đó như người dưng lạ
Giữa nơi từng là ký ức thân yêu.
Và rồi đến một khoảnh khắc rất đau
Khi lời nói vô tình như dao cắt vào nhau
“Không còn chơi nữa…” nghe như gió lạnh
Thổi qua tim mình, buốt đến về sau.
Tết đến rồi, pháo hoa rất sáng
Nhà ai cũng vui dưới ánh trời cao
Mình đứng chờ một điều rất nhỏ
Là một lần người ghé lại qua mau…
Nhưng người đã không còn quay lại nữa
Chỉ đi ngang qua, chẳng dừng chân nào
Để lại sau lưng một khoảng trống
Mà mình giữ mãi… chẳng biết xoá sao.
Người đã khác lạ… không cần lớn tiếng
Chỉ là dần dần bước khỏi đời nhau
Không còn là người cùng mình chạy giữa xóm
Mà là ký ức đứng lại phía sau.
Nhưng dù vậy… mình vẫn cảm ơn
Những ngày cũ đã từng rất gần
Vì chính những điều đã từng có
Mới khiến lòng này biết buồn… biết thân.