Tháng 2 năm 1975, gió mùa khô thổi ào qua những dãy núi Tây Nguyên. Trong căn lán phủ bạt giữa rừng già, các tướng lĩnh của Quân giải phóng ngồi quanh tấm bản đồ trải rộng trên bàn tre.Những con đường đỏ sẫm, những vòng tròn đánh dấu thị xã, những mũi tên xanh đỏ đan chéo như một ván cờ.Tư lệnh chiến dịch-tướng Hoàng Minh Thảo chỉ tay vào Buôn Ma Thuột: “Chúng ta sẽ đánh ở đây. Nhưng trước hết… phải làm cho địch tin rằng chúng ta sẽ đánh ở Pleiku – Kon Tum."Một nụ cười nhẹ hiện trên môi ông. Không phải nụ cười của người sắp ra đòn mạnh, mà là của một người vừa nghĩ ra nước cờ khiến đối thủ rơi vào bẫy.Ngay hôm sau, các đơn vị ở Pleiku – Kon Tum bắt đầu “ồn ào” hẳn lên:Ban đêm, ánh đuốc loé sáng quanh các khu rừng ven quốc lộ. Bóng người khuân gỗ, đào hố, dựng chòi vọng gác, cứ như đang chuẩn bị cho một trận đánh lớn.Tiếng pháo từ các trận địa ẩn mình thi thoảng vang rền, rung chuyển mặt đất.Máy vô tuyến điện rì rầm suốt đêm, truyền đi những “mật lệnh” mà địch có thể nghe lỏm được: “Ngày 10/3… đánh vào thị xã Pleiku… giữ vững cầu đường…”.Trên trời, máy bay trinh sát của địch bay vòng vòng. Từ trên cao, chúng nhìn thấy công sự mới đào, xe cộ di chuyển, khói bếp nấu ăn bốc lên. Tất cả quá giống một cuộc chuẩn bị tấn công.Trong khi đó, ở phía Nam Tây Nguyên, Buôn Ma Thuột như chìm vào giấc ngủ. Bộ đội chủ lực bí mật luồn rừng, tránh mọi con đường lộ thiên.Không tiếng pháo, không xe cơ giới rầm rập, chỉ có tiếng gió rít qua rừng cà phê và bước chân êm như mèo của những người lính.Địch ở đây vẫn tin rằng mũi tấn công lớn sẽ dồn vào Pleiku, nên chỉ để lại một lực lượng phòng thủ mỏng – một sai lầm chết người.Ngày 10/3/1975, khi mặt trời vừa lên, Buôn Ma Thuột bất ngờ rung chuyển bởi tiếng pháo dồn dập. Các mũi tiến công của ta từ bốn phía ào vào như lũ cuốn.Chỉ sau chưa đầy hai ngày, lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc dinh tỉnh trưởng Đắk Lắk.Địch cuống cuồng điều quân từ Pleiku về giải cứu, nhưng trên đường rút, chúng rơi vào trận phục kích ở Cheo Reo và đèo Phượng Hoàng. Cả đội hình tan tác, không kịp trở tayTrong vòng chưa đầy một tuần, toàn bộ Tây Nguyên rung chuyển. Quân ngụy bỏ chạy hỗn loạn xuống duyên hải, mở toang cánh cửa để quân ta tiến thẳng ra Huế – Đà Nẵng.Giữa núi rừng, Tư lệnh chiến dịch nhìn về phía chân trời đỏ rực ánh chiều. Ông không chỉ thắng một trận đánh, mà đã thắng bằng một đòn nghi binh xuất thần – biến hư thành thực, biến thực thành hư, để rồi kết thúc ván cờ bằng nước chiếu tướng hoàn hảo.